Cách đây 4 năm, trên sân tập Nhổn, tôi hỏi Vinh: "Bàn thắng nào quan trọng nhất em từng ghi được?". Rất nhanh, Vinh bảo đấy là bàn thắng ghi vào lưới U.23
Cách đây 1 năm, trong một dịp cùng nhau bình luận bóng đá trên truyền hình, tôi lại hỏi Vinh: "Bàn thắng nào quan trọng nhất em từng ghi được?". Lần này thì Vinh nói về "cú đánh đầu định mệnh" gỡ hòa 1-1 cho ĐTVN trước ĐT Thái Lan ở chung kết lượt về AFF Cup 2008. Vinh bảo cú đánh đầu ấy đã được một ông thầy "phán" với mẹ của Vinh ngay từ buổi sáng. Lúc ấy Vinh không tin, nhưng khi nó quả nhiên diễn ra, và lại diễn ra vào đúng những giây cuối cùng của trận đấu thì anh đã "rợn tóc gáy" mỗi khi nhớ lại.
Mới đây, chợt nghe Vinh nói về một bàn thắng rất bình thường - bàn thắng vào lưới Navibank Sài Gòn ở vòng 10 V.League. Đấy là bàn thắng đầu tiên Vinh ghi được sau gần 1 năm đánh đu với chấn thương, cũng đồng thời đánh đu với niềm tin của chính mình. Cái niềm tin mà có lúc Vinh lo sợ rằng cả một sự nghiệp thế là sẽ hết. Vì những lý do ấy mà một bàn thắng vốn rất khiêm nhường, giản dị đã được Công Vinh ví von là "bàn thắng tái sinh một cuộc đời".
Nếu những bàn thắng làm "huy hoàng, lẫm liệt một cuộc đời" đã đóng đinh cái tên "Công Vinh" trong lòng người hâm mộ thì cũng mong là "bàn thắng tái sinh một cuộc đời" rồi sẽ giúp Vinh trở lại là mình, nhất là khi chính những người gần Vinh từng tâm sự rằng: "Cảm giác như anh ấy - từ rất lâu rồi, đã không còn là mình nữa"