Nghe phong phanh
Như còn mang trong mình vết thương độc
Nhạc kêu khô khốc
Lợi trơ mòn
Gặm gốc cỏ non
Khẽ nức lên như khóc như buồn
Và rú.Bay vi vút không còn nơi cư trú
Mũi - tên - đồng phải sống cuộc đời riêng
Nhạc đến đây ta tiếp tựa bạn hiền
Cho dù tim có muôn phần nhức nhối.Nhạc hoang vu cùng thế giới
Vấn vít cùng sợi cỏ gió may
Nhưng nhạc ơi, ngày nay
Trái đất chẳng còn hoang vu nữa
Con người chẳng còn sống cô độc nữa.Nhạc dài như khoảng cách một thời
Buồn buồn vắng vắng chẳng khi vui
Nhạc ơi ta phải buồn đến chết
Mới thấm thía cái ngàn năm oanh liệt
Cỏ dại hoa hoang sức sống dai bền
Của con người trong những buổi đầu tiên