Là một người trung thành với đồng đội, em tuyệt đối không khai tên những đứa ấy, mong mọi người thông cảm. Vả lại, điều em muốn nói trong bản kiểm điểm này không phải là có bao nhiêu đứa ăn bớt vắc-xin, mà là tại sao chúng em phải đi ăn bớt?
Xin mọi người hãy nghe em nói một lời tự đáy lòng mình nhé: hồi mới vào đời, em cũng nhìn cuộc đời một cách tin yêu trong sáng, công bằng lắm. Và em luôn tự nhủ: mình sẽ là một lương y trong sáng, công bằng như vậy. Nhưng kể từ khi lấy chồng, và từ khi phải ra chợ mua đồ để chuẩn bị những bữa ăn đầu tiên cho chồng, em mới chợt thấy sự công bằng không có ở chợ. Này nhé, em mua 2kg thịt thì về nhà cân lại y như rằng chỉ có 1,8kg. Này nhé, em mua 10 mớ rau mà vội không đếm thì về nhà đếm lại, y như rằng chỉ có 8 mớ rau. Rồi khi tới cơ quan, em thấy sự công bằng cũng không có ở cơ quan nốt.
Thì đấy, tổ chức thưởng cho em 2 triệu vì đạt thành tích xuất sắc (chẳng hạn thế) thì qua tay người nọ người kia, tiền về túi em được khoảng 1,5 triệu đã là sướng lắm rồi. Tiền lương tháng của em tuy không bị ai ăn bớt nhưng nói thật, nếu không tự "ăn bớt" nó để tích tụ lại mua quà biếu sếp thì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của em chắc chắn sẽ không trôi. Mà nếu em phải "tự ăn bớt" tiền của mình để biếu sếp thì bản thân ông sếp cũng phải "tự ăn bớt" tiền của ông ấy để biếu sếp của sếp.
Nói chung, từ cái chợ của những bà bán rau bán thịt đến cái cơ quan của toàn những người bằng nọ bằng kia, em thấy ở đâu, chỗ nào "chủ nghĩa ăn bớt" cũng lên ngôi cả. Vậy thì nếu em không ăn bớt vắc -xin của những đứa trẻ thì ai sẽ… bù lỗ cho em?
Mà em nói thật, em tin rằng trong số những đứa đang chửi em, chắc chắn có rất nhiều đứa cũng đã thực hiện xuất sắc cái "chủ nghĩa ăn bớt" trong lĩnh vực của chúng. Tất nhiên, em đồng ý là tuỳ từng lĩnh vực mà tính chất "ăn bớt" khác nhau, qua đó hậu quả "ăn bớt" cũng khác nhau.
Chẳng hạn như những lĩnh vực Ok986.vip bảo mật SSL của em - cái lĩnh vực mà vấn đề "y đức thầy thuốc" luôn được người ta đặc biệt chú ý thì sự "ăn bớt" luôn bị soi mói hơn, và đáng trách hơn. Vậy nên trong bản kiểm điểm này, em xin thừa nhận lỗi lầm của em, nhưng cho em xin nhấn đi nhấn lại: Em không phải là kẻ ăn bớt duy nhất trong lĩnh vực này, càng không phải kẻ ăn bớt duy nhất trong guồng máy này.
Sau tất cả, bài học lớn nhất em rút ra: Em sẽ bắt cháu nhà em đang học năm thứ 2 Đại học Y phải bỏ học, chuyển nghề ngay lập tức. Để làm gì ư? Để sau này ra đời, làm một ngành X, Y, Z nào đó… nó có thể đàng hoàng "ăn bớt" như nhiều người khác, nhưng lại không bị soi mói chửi rủa như cô bác nó bây giờ!
Phan Đăng
Ngày ăn, tháng bớt, năm nhớp nhớp