Du khách cưỡi voi chụp ảnh cười vang
Lững thững đi, voi vẫy tai lơ đãng
Nhìn núi cao... mây bay đuổi nắng
Voi nhớ về ngọn gió rừng sâuNhững vỏ cây rừng phơi chất đầy sân
Rượu rắn, da chồn, lông voi, răng hổ
Những thú rừng khi xưa làm mưa làm gió
Giờ xương khô thành vật trưng bàyTôi đi trên đung đưa nhịp cầu dây
Mơ về tiếng cồng tiếng chiêng ồn náo
Thèm đứng dưới nhà sàn nhìn em giã gạo
Cái hình hài sương sớm Bản ĐônBỗng giật mình thấp thoáng cánh chim
Nghe cuộn sóng dưới chân suối chảy
Tôi và khách đều như cùng tự hỏi
Chẳng lẽ chỉ còn như thế, Bản Đôn?Tháng 3/ 2012