Đi hết chiều quê, con tìm về ngõ Mẹ
Khói lam chiều rơm rạ ấm hương quê
Dĩnh Kế, Bảo Đài, Cấm Sơn, Xa Lý…
Vó ngựa dập dồn, thấp thoáng bóng hoàng hôn...
Ừ mới đấy, mười năm rồi em nhỉ?
Cần Trạm, Xương Giang… lại có dịp quay về
Như chim lạc ngàn, như mây trời rong ruổ
Ta trở về trong võng lưới yêu thương.
Kí ức nhọc nhằn, kí ức lại lên hương
Năm tháng vèo qua, nhạt nhòa xa cách
Chơi vơi đất trời, chơi vơi sự tích
Thao thiết lòng, ta gọi: Bắc Giang thương!
(Bắc Giang, tháng Giêng Mậu Tuất, 2020)