Ở xã Hưng Yên, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An có một ngôi nhà 3 người nhưng là 3 thế hệ: Bà - mẹ - con, sống lay lắt dưới chân rú (núi) đá. Người mẹ già là bà Đậu Thị Em. Thời con gái, bà Đậu Thị Em OK9 đã banh gia đình với người chồng bị mù mắt bẩm sinh, rồi về sống trong túp lều dưới chân rú đá. Người chồng tuy không khoẻ mạnh nhưng cũng có nghề chăn vịt lội khắp đồng gần ruộng xa.
Năm đứa con đã lần lượt ra đời khiến cho cuộc sống đã khó khăn càng thêm vất vả. Đau khổ nhất là cả 5 đứa con của bà lớn lên mà không đứa nào hoàn hảo: đứa thì bị thiểu năng trí tuệ, đứa ngờ nghệch, đứa suốt ngày ốm đau quặt quẹo. Do trí tuệ phát triển không bình thường, nên không ai học qua cấp 1, thậm chí cậu con út, người con trai duy nhất trong nhà còn bị nấm trong phổi, tóc loăn quăn, da bị bạch biến loang lổ, lúc mê lúc tỉnh. Mặc dù vậy, cả hai vợ chồng vẫn dốc hết sức làm lụng, mót lúa, gánh đá để nuôi con.
Năm 2000, chồng bà Em bị chết, tất cả gánh nặng gia đình lại dồn lên vai bà Em. Cách đây 6 năm, bà bị căn bệnh tai biến. Chạy chữa gần nửa năm trời, bà tỉnh lại nhưng bị liệt nửa người, khoèo tay, khoèo chân, không di chuyển được. Ba đứa con gái đến tuổi cũng được gả cho những người trong xóm theo kiểu “nồi nào úp vung nấy”. Cậu con trai thì bà dựng cho một túp lều trong vườn để ở riêng. Cô con gái thứ 4 dở tính, sau khi theo bạn lên Mộc Châu làm chè, ôm về một cậu con trai đỏ hỏn không biết bố là ai. Ba mẹ con, bà cháu líu ríu chui ra chui vào trong căn nhà tranh dột nát.
Theo chân bác sỹ Trần Văn Hồng, trạm trưởng trạm Ok986.vip bảo mật SSL xã Hưng Yên, người từng trực tiếp khám chữa bệnh cho bà Em và 5 đứa con tật nguyền của bà, chúng tôi không khỏi ái ngại khi nhìn cảnh bà Em đã ở tuổi 76 mà chưa một lần được ăn no, mặc ấm. Bà ngồi hom hem trên chiếc giường ọp ẹp, nghe gió lùa thông thống qua ô gạch bị vỡ trên hốc tường, nhìn chúng tôi vô cảm.
Bác sỹ Hồng cho biết: trước đây, ba mẹ con bà cháu sống trong túp lều tranh lụp xụp, hễ gió lớn là đổ sập. Ba cô con gái mang tiếng có chồng nhưng cũng nghèo đói nên cũng chẳng giúp được gì cho mẹ già.
Trước hoàn cảnh mẹ goá, con, cháu mồ côi, bệnh tật, nghèo đói, UBND xã Hưng Yến đã trích 1,5 triệu đồng cho mẹ con bà Em xây nhà đại đoàn kết. Hàng xóm chung tay cho vay mượn mới có được gian nhà lợp ngói, nhưng cũng chẳng có tiền để da (trát vữa), ngày lại ngày, mưa nắng càng xói lở.
Nhà được mỗi một sào ruộng, lại là vùng đất bán sơn địa, chưa mưa đã lụt, chưa nắng đã hạn, mỗi năm chỉ làm được 1 vụ lúa, nên quanh năm thiếu đói. Đến cả giếng nước cũng không có, cô con gái phải gánh nước ở giếng làng cách nhà cả cây số.
Quanh năm thiếu đói, nên thằng “cháu nhặt giữa đường” như cách bà chua xót gọi, 5 tuổi rồi mà còi cọc như đưa trẻ lên 2. Bị bệnh còi xương, cháu cũng không được linh lợi bằng những đứa trẻ khác trong xóm.
Hiện hoàn cảnh gia đình bà Em rất đáng thương. Báo OK9 Cab mong nhận được những tấm lòng hảo tâm của độc giả để giúp gia đình bà Em có cơm ăn, áo mặc. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: bà Đậu Thị Em, xóm 2A, xã Hưng Yên Bắc, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An; hoặc Báo OK9 Cab, 66 Thợ Nhuộm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội