Với tôi, tình cảm dành cho nước Nga như mối tình đầu - chỉ lắng xuống chứ không bao giờ tan...
Sau trận hòa không tệ trước Hàn Quốc, Nga tự tin bước vào trận đấu với "ứng viên vô địch" - Bỉ. Hiệp một, Nga hoang mang, bối rối trước một đối thủ giàu cả thể lực và tầm vóc. Không thể phối hợp nhóm, cũng không thể đột phá qua người, họ vội vàng sút mỗi khi có thể. Tư duy ấy cũng không tệ vì có hai lần Faizuli và Kokorin gây khó khăn cho Courtois (người đang bước những bước vững chắc đến vị trí số 1 thế giới).
Gấu Nga có vẻ tỉnh ngủ khi bước vào hiệp 2. Cự li hợp lý, giữ bóng chắc, kiểm soát bóng hơn hẳn đối thủ. Đó là lúc hiện lên bóng dáng của Spartak Maxcova, đẹp mắt nhưng không hiệu quả. Đến phút 81, Nga mới có pha dàn xếp đẹp mắt để Eshchenko sút bóng sát cột dọc. Khi một cơ hội bị bỏ lỡ, rất dễ bị trả giá ngay sau đó. Quy luật này đã xuất hiện ngay sau phút 81. Đó là lúc Eden Hazrad thể hiện đẳng cấp. Pha đột phá mạnh mẽ mà mềm dẻo bên cánh trái như một cơn lốc thổi tung những bóng áo trắng - những “Tuyết” mệt mỏi rã rời khi đồng hồ đã chỉ sang phút 88.
Ở hiệp hai này người ta mới nhớ ra, đàn gấu non đang được dẫn dắt bởi HLV lão luyện Capenlo. Nhưng như vậy là quá ít, Capenlo đến với tuyển Nga vì những đồng rúp hay vì tình bạn với Abrahimovic, khó mà biết được. Mà điều đó không quan trọng. Dẫu sao, ông cũng đã hoàn thành nhiệm vụ khi đưa “gấu Nga” vượt qua Bồ Đào Nha có siêu sao Ronaldo để đoạt vé chính thức tới Braxin ở vòng loại World Cup khu vực châu Âu.
4 năm nữa thôi, World Cup sẽ diễn ra ở xứ sở bạch dương. 4 năm, người ta có thể xây thêm hàng chục sân vận động hiện đại. Nhưng chỉ 4 năm, thật khó làm nên một dàn cầu thủ tài năng để có thể chắc chắn vượt qua vòng đấu bảng - vâng, ít nhất là như thế...
Có lẽ lúc này người Nga sẽ đặt câu hỏi: Vì sao dàn cầu thủ xuất sắc dự EURO 2008 - những người từng đại thắng Hà Lan để lọt vào tứ kết giải đấu số 1 châu Âu lại có thể lụi tàn nhanh thế? Giờ càng nghĩ càng thấy tiếc cái tập thể đồng đều và giàu cá tính ấy: Thủ quân Sergei Semak cần cù như một Muzic chính hiệu, Ashavin tài hoa, Pavlyuchenko đơn giản mà hiệu quả... Có lẽ, 6 năm đã qua và 4 năm sắp tới, người Nga có quá nhiều việc phải làm.
Tự nhiên tôi nhớ đến những câu thơ của Bằng Việt, viết về ký ức, về tình yêu, về cuộc sống nhưng hình như cũng nói về chính bóng đá Nga bây giờ:
"Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện Tuyết
Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em"