ĐTVN và ĐT U.23 Việt Nam được OK9 đã banh theo kết cấu “2 trong 1” - đấy được cho là nguyên nhân sâu xa dẫn đến thất bại nói trên. Thì đúng là kết cấu “2 trong 1” với việc HLV Hoàng Văn Phúc vừa cầm quân U.23, vừa cầm quân ĐTQG, rồi khi nào quá bận ở ĐT U.23 thì lại nhường quyền cầm quân ĐT U.23 cho trợ lý Nguyễn Văn Sỹ là nguyên nhân chính yếu dẫn đến việc ĐTQG đã không có được sự chuẩn bị tử tế nhất, càng không thể vào trận với một thể trạng mạnh mẽ nhất cả về sức vóc lẫn tinh thần. Nhưng thú thực là những hậu họa của mô hình “2 trong 1” và những hậu họa của việc cùng lúc giao 2 ĐT cho 1 ông thầy đã được nói đến từ sau thảm bại của ĐT U.23 Việt Nam tại… SEA Games 24 năm 2007. Chúng tôi nhớ là hồi ấy, khi U.23 Việt Nam thua mất mặt kèo dưới Myanmar ở bán kết SEA Games, và ông Riedl bị ép phải từ chức thì bộ phận chuyên môn của VFF cũng đã khẳng định từ nay về sau sẽ đoạn tuyệt hoàn toàn với mô hình ĐT “2 trong 1”.
Nhưng lạ là đến thời Calisto thì cái mô hình này vẫn được giữ nguyên, và năm 2009, khi ông “Tô” vừa không giúp ĐTQG vượt qua vòng loại Asian Cup vừa không giúp ĐT U.23 đoạt HCV SEA Games như mục tiêu đã định thì mô hình này lại được lôi ra làm… nguyên nhân thất bại. Sang đến thời tướng nội Phan Thanh Hùng thì không phải là “2 trong 1” nữa, mà là “3 trong 1” khi ông Hùng vừa cầm ĐTQG, vừa cầm ĐT U.22 QG lại vừa là HLV trưởng CLB HN.T&T. Dĩ nhiên khi đó, vì phải dồn quá nhiều sức lực cho ĐTQG nên ông Hùng giao lại ĐT U.22 cho “đàn em” Hoàng Văn Phúc, nhưng về lý thì người có tiếng nói quyết định ở U.22 không phải ông Phúc, mà là ông Hùng. Và người vạch ra chương trình huấn luyện của ĐT cũng không phải ông Phúc, mà là ông Hùng. Đến khi ĐTQG của ông Hùng gãy nặng ở AFF Suzuki Cup 2012 khiến ông Hùng từ chức tức thời thì cả ĐTQG lẫn ĐT U.22 đều bị… bỏ trống.
Đến lúc này, Tổng cục TDTT đã liên tục “tuýt còi” VFF và nhắc đi nhắc lại về việc từ giờ trở đi không được sử dụng mô hình “2 trong 1” nữa. Nhưng vấn đề là VFF khi ấy đã không thể “bói” ra 2 HLV riêng biệt cho 2 ĐT. Thế nên công văn đi công văn lại, ý kiến lên, ý kiến về, rốt cuộc Tổng cục TDTT lại buộc phải “giơ cao rồi… chẳng đánh gì” với cái mô hình “2 trong 1” mà HLV Hoàng Văn Phúc được VFF đặt làm trung tâm.
Bây giờ, khi ĐTVN thất bại ê chề với mô hình này, cái mô hình mà cảm giác như ĐTQG của chúng ta đá một giải bóng đá uy tín nhất châu lục cứ như thể… đá cho xong thì không riêng gì VFF, chính Tổng cục TDTT cũng phải chịu một phần trách nhiệm. Và nói dại, vào tháng 12 tới đây nếu ĐT U.23 của HLV Hoàng Văn Phúc không chơi như ý tại SEA Games 27 (cầu mong điều đó không xảy ra) thì phần trách nhiệm của Tổng cục càng phải được “quy hoạch” một cách rõ ràng.
Ai cũng hiểu cái khó của VFF khi phải vắt chân lên cổ tìm thầy cho ĐT sau thảm bại AFF Cup, và ai cũng hiểu là ngoại trừ HLV Hoàng Văn Phúc, không có quá nhiều thầy nội mặn mà ngồi lên ghế thuyền trưởng các ĐTQG. Nhưng người ta tin rằng nếu Tổng cục kiên quyết giữ nguyên quan điểm ban đầu của mình, thay vì đồng ý, thỏa hiệp với những đề xuất của VFF thì việc tìm ra 2 ông HLV cho 2 ĐT không phải là không tưởng.
Thật nực cười khi suốt 6 năm qua, chúng ta biết rõ, hiểu rõ mô hình “2 trong 1” là một mô hình chết, thế mà suốt 6 năm qua, với đủ mọi lý do hoàn cảnh khác nhau, chúng ta lại vẫn trung thành với mô hình này.
Và để rồi suốt 6 năm qua, cứ mỗi khi ĐTQG hoặc ĐT U.23 QG thất bại thì chúng ta lại nhai đi nhai lại cái điệp khúc: Thất bại vì “2 trong 1”.
Chuyện chỉ có ở bóng đá Việt Nam?