Tình yêu đó là của người lính tên Hà Văn Sở ở xã Thục Luyện, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ dành cho người vợ tên Lê Thị Quỳnh bị động kinh bẩm sinh quê gốc ở Nghệ An.
Tình yêu hay sự nảy mầm của tình thương?
Ngày ấy, chàng trai Hà Văn Sở 25 tuổi quê ở Phú Thọ, là lính lái xe chở quân lương vào chiến trường, ông quen người đồng đội tên Quang quê ở Nghệ An, hai người thân nhau chẳng khác nào anh em, có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Ông Quang hay kể về cô em gái xinh xắn, nhưng đáng thương bị động kinh từ nhỏ tên Lê Thị Quỳnh. Trừ những lúc cơn bệnh đến, bình thường Quỳnh rất chịu khó, hay làm những việc vặt đỡ đần bố mẹ. Và đặc biệt cô em gái ấy rất thương anh, có miếng ngon đều phần anh.
Ông Quang kể: “Có những khi hắn lên cơn co giật, nhà nghèo không có tiền đi viện nên cứ mua thuốc về cho uống, không thì cứ để hắn giật thế lúc hết thì thôi. Tội hè!... Mỗi lần lên cơn kéo dài đến bốn, năm ngày lúc cắt cơn tỉnh dậy trông hắn èo uột, xanh xao, vàng vọt chẳng khác chi mạ non gặp bão mà xót xa chảy nước mắt”.
Càng nghe ông Sở lại càng thấy thương xót, rồi trong một lần về thăm nhà người đồng đội thân thiết, ông Sở gặp cô gái Lê Thị Quỳnh. Ánh mắt lơ đễnh, dáng người nhỏ xinh của thiếu nữ 19 khiến chàng lính trẻ nhung nhớ, để rồi chỉ một câu bông đùa của đồng đội rằng: “Mi ưng hắn tau gả cho, sau ở lại trong ni làm người xứ Nghệ luôn” ông Sở đã đồng ý ngay.
![]() |
Thấy ông Sở tỏ ra nghiêm túc ông Quang ái ngại lắm, vì em gái mình bệnh tật thế có gả đi thì sau khổ cả em cả bạn nên ông gàn, nhưng ông Sở quyết tâm che chở cho cô gái này suốt đời. Thế rồi họ cưới nhau, lễ thành hôn ngày ấy nào được mâm cao cỗ đầy chỉ vài chén nước, vài cái kẹo, vài miếng trầu gọi là. Cứ thế họ là của nhau.
Sau khi lấy bà Quỳnh, ông Sở vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ chở quân lương vào chiến trường, để vợ ở nhà một mình không yên tâm nên ông đành cho vợ ở với bố mẹ vợ rồi nhờ họ chăm sóc, trông nom, thỉnh thoảng được dịp nghỉ phép ông lại về thăm.
Một thời gian dài sống ở Nghệ An sau nghĩ không thể tha hương mãi được nên ông Sở đưa bà Quỳnh về quê ở Phú Thọ sống. Nhưng bệnh tình của bà không thể ở nơi đông đúc, một tháng 30 ngày thì có đến 20 lần bà lên cơn, mỗi lần như thế ông sợ bà đi lang thang rồi gặp tai nạn nên hai ông bà phải vào vùng đồi rừng của Phú Thọ ở xã Thục Luyện, Thanh Sơn OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á, ông Sở cũng phải giải ngũ về sống gần vợ để tiện trông nom.
Lúc mới vào vùng đất rừng hẻo lánh Thục Luyện, chẳng người thân thích chỉ có gia đình người hàng xóm tốt bụng tên Lê Văn Đạt ở gần đấy thấy cảnh hai vợ chồng chẳng chốn nương thân nên cho ở nhờ vài tháng. Đến khi ổn định lại ông Sở nhờ người vào rừng bóc lá mía, gắp cỏ ranh vào dựng cái lán lên ở tạm.
Ngày ngày, ông Sở đi làm thuê kiếm tiền, còn bà Quỳnh khi khỏe thì vào rừng chặt củi bán lấy tiền đong gạo, hoặc đi sao chè để có thêm thu nhập. Bệnh của bà Quỳnh bác sĩ dặn đến gần lửa và nước rất dễ gặp nguy hiểm thế nên trước giờ bà không biết nấu nướng gì cả, ông Sở cũng biết điều đó nên ngày nào đi làm về ông cũng tự vào bếp thổi cơm. Cuộc sống của hai vợ chồng dù nhiều khốn khó nhưng trôi đi thật yên bình.
3 đứa con lớn lên từ nước cơm pha đường của bố
Vợ bệnh tật, chỉ làm được vài việc lặt vặt những lúc khỏe nên mọi việc trong nhà đều một tay ông Sở gánh vác, lo toan. Con cái đẻ ra vợ lên cơn bệnh không thể cho con bú được, nhìn con đói khóc lóc oặt người làm bố như ông Sở xót xa lắm, chẳng biết làm thế nào ông đành nấu nước cơm lên rồi bỏ đường vào giả sữa mẹ rồi bón từng thìa cho con.
Thời bao cấp khó khăn, thiếu thốn có chút gạo, chút đường phân phối phải để dành nấu “sữa” cho con còn hai ông bà chỉ dám ăn củ sắn củ khoai cho qua bữa. Ông Sở bảo: “Ở vùng rừng núi này kiếm được hạt gạo cũng khổ, giờ còn có cơm mà ăn chứ ngày xưa ăn một hạt cơm cõng năm hạt sắn khổ lắm nhưng vẫn phải nuốt cho qua bữa, có vò gạo phải để dành nuôi con”.
Ông bà sinh được bốn người con thì có ba người nhờ ăn nước cơm của bố mà lớn lên. Còn cô con gái thứ hai mới đẻ ra do bà Quỳnh bệnh quá, ông Sở vừa lo đi làm thuê cóp nhặt từng đồng bạc lẻ duy trì cuộc sống lại vừa lo chăm con, chăm vợ nên không thể kham hết. Ông đành xiết nỗi đau đem đứa con gái vừa sinh cho một gia đình hiếm muộn ở xã Xuân Đài, huyện Tân Sơn nuôi dưỡng. Nhờ ơn trời, những người con của ông Sở, bà Quỳnh lớn lên đều khỏe mạnh và không có ai bị bệnh di truyền từ mẹ, và giờ ai nấy đều đã yên bề gia thất cả rồi.
Nửa thế kỷ chung sống với nhau nhưng ông Sở và bà Quỳnh chưa một lần to tiếng, ông thương bà, thương con nên khổ mấy ông cũng cam lòng. Càng lớn tuổi, bệnh bà Quỳnh càng nặng, lúc nào cũng cần có người ở bên trông coi. Nhớ hồi đầu năm, bà phát bệnh bỏ nhà đi vào tận Nghệ An quê bà, rồi lên cả Sơn La, ông Sở lo lắng mất ăn mất ngủ, ông còn đòi tự đi tìm bà nhưng con cái cản.
![]() |
| Bà Lê Thị Quỳnh. |
Tìm được bà về, ông là người mừng hơn ai hết, ông chăm bà chu đáo, tận tình chẳng khác nào vợ chồng mới cưới. Cơm ông bưng vào tận buồng bà nằm rồi nịnh, rồi bón cho bà ăn, lấy từng viên thuốc cho bà uống chứ không để các con làm.
Nhớ lần ấy bà phát bệnh nặng quá chẳng còn phân biệt ai với ai nữa, bà đuổi ông, hất đổ cả cơm, cả thuốc xuống nền nhà vỡ tan tành, ông không giận, không cáu chỉ lẳng lặng nhặt từng mảnh vỡ bỏ đi, những lúc như thế ông càng thấm hơn nỗi khổ người vợ mình phải chịu suốt một đời người. Hai ông bà sống tình cảm đến trọn cuộc đời, ông lại thương yêu bà hết lòng, chính cái tình ấy của ông làm tấm gương tốt của thế hệ trước để thế hệ sau trong gia đình nhìn vào đó mà biết đối nhân xử thế.
Giờ hai ông bà đã già yếu cả rồi, nhất là bà Quỳnh lại bệnh tật thế nên đã về ở với vợ chồng đứa con trai út để con cái tiện chăm nom. Cuộc sống dù còn nghèo khó nhưng cả gia đình ba thế hệ chung sống trong căn nhà nhỏ bé, phải lo ăn từng bữa ấy chưa bao giờ thiếu sự ấm cúng, yêu thương.
Trước khi ra về tôi có nghe được một đoạn đối thoại giữa chị Trần Thị Lập (con dâu) và chồng tên Hà Văn Luân (con trai út của ông Sở và bà Quỳnh thế này:
- Nếu nay mai em mà cũng bệnh như bà thì anh có thương em được như ông thương bà không?
- Nói dở, người ta bảo con hơn cha là nhà có phúc, thế giờ em không thấy anh hơn ông à?
- …
Câu chuyện của hai vợ chồng còn tiếp tục nhưng nhỏ dần nhỏ dần ở phía sau. Nhưng tôi hi vọng một điều rằng sự ấm cúng của lửa yêu thương sẽ được gìn giữ và nhân lên trong nhiều thế hệ sau của gia đình ông Sở, bà Quỳnh.

