Chẳng phải đợi tới khi con tàu V.League chạy qua chặng thứ 5, mà ngay từ lúc nó chưa chạy người ta đã biết Megastar Nam Định rồi sẽ phải đối diện với vô số khó khăn.
Nhưng ở chặng thứ 5, sau khi thua nát Ninh Bình và tiếp tục đứng bét bảng với vỏn vẹn 1 điểm thì người ta chợt nhận ra, với đội bóng thành Nam, mọi thứ không dừng lại ở mức "vô số khó khăn" nữa, mà đã chuyển sang mức "báo động chết người".
Vòng 5, Nam Định quân hành tới sân Ninh Bình với quyết tâm có điểm bằng mọi giá. Công bằng mà nói, ở cái sân ấy, sau khi bị thua trước 1 bàn Nam Định đã có 45 phút hoàn toàn áp đảo. Nhưng vấn đề họ không biết cách tiếp cận cầu môn đối thủ, cũng không biết cách chống phản đòn. Thành thử, không gỡ hòa được đã đành, họ lại bị thua thêm, khiến sau trận đấu mặt người nào người nấy buồn thất thểu.
5 vòng đấu, 1 điểm, đứng bét bảng, và đang được rất nhiều đội bóng nhìn nhận như một "Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức điểm", điều gì đã xảy ra với bóng đá thành Nam? Trước mùa giải này một loạt những trụ cột của Nam Định như thủ thành Quang Huy, hậu vệ Xuân Phú, tiền vệ Trọng Lộc, Đức Dương đã vì "tiếng gọi của đồng tiền" mà bỏ đội ra đi.
Mất 2/3 đội hình chính, Nam Định cuống cuồng đôn các cầu thủ tuyến hai lên đội 1 theo dạng "gặt lúa non". Và để bù đắp cho cái sự non nớt của hàng loạt những cầu thủ mới bắt đầu "ăn cơm V.League", Nam Định đã quyết định chiêu mộ hai công thần một thời: Nguyễn Trung Kiên và Nguyễn Lương Phúc.
Ở đây, phải nói cho rõ Trung Kiên chính là người đã mở đầu cho phong trào "bỏ Nam Định" của hàng loạt những cầu thủ thành Nam. Sau khi bỏ Nam Định, Trung Kiến cập bến Cảng Sài Gòn nhưng "chết nước" ở đó và bởi vậy đã trôi dạt hết đội này tới đội kia. Lương Phúc cũng là một cầu thủ từng "bỏ xứ", và đã có thời điểm bị mất giá tới mức phải đá cả ở giải hạng nhì.
Chỉ cần có chút ít hiểu biết về bóng đá Việt Nam ai cũng có thể biết rằng cả Trung Kiên lẫn Lương Phúc đều đã qua thời của mình từ rất lâu. Bản thân những nhà lãnh đạo Nam Định cũng biết điều đó. Nhưng trong bối cảnh không biết dựa vào ai, họ buộc phải trao cho Lương Phúc chiếc băng đội trưởng cùng nhiệm vụ "gồng gánh" lứa đàn em mới lớn.
Trận Nam Định - Ninh Bình, Lương Phúc đá chính, Trung Kiên cũng đá chính. Nhưng gánh nặng tuổi tác khiến cả hai gần như không xuất hiện trong bất cứ tình huống nóng bỏng nào. Thành ra họ "gánh" được bản thân họ đã là một vấn đề lớn, chứ đừng nói tới việc "gánh" cả lứa đàn em.
Thế nên trận nào cũng vậy, một HLV nổi tiếng là điềm đạm ít nói như HLV Nguyễn Ngọc Hảo cũng phải hò hét đến lạc giọng. Ông Chủ tịch CLB Nguyễn Hưng Thái có nhiều phen cũng hò hét hệt như ông Hảo. Nhưng những lời hò hét không làm đội bóng mạnh hơn. Ở trận đấu mới nhất gặp Ninh Bình, sau khi bị dẫn 2-0, ông Hảo đã ngồi phịch xuống ghế, không buồn hò hét, chỉ đạo nữa.
Hình ảnh ấy điển hình cho sự bất lực của một đội bóng sau khi đã phải đối diện với một cuộc "chảy máu chất xám" trầm kha. Bằng một giọng rất buồn, ông Hảo tâm sự: "Bây giờ, nếu không được bổ sung lực lượng gấp, khả năng xuống hạng của chúng tôi là rất rõ". Rồi ông nói thêm: "Sau khi V.League kết thúc lượt đi, có thể chúng tôi se được bổ sung một số cầu thủ người Ukraina"