1. Năm 2008, VFF ký hợp đồng HLV trưởng ĐT với Henrique Calisto ở trụ sở cũ trên phố Lý Văn Phức. Sang đến 2011, rồi 2012, các lễ ký với các HLV Falko Goetz và Phan Thanh Hùng lại diễn ra ở trụ sở mới nằm trên đường Lê Quang Đạo, thuộc khu Mĩ Đình. Nhưng dù ở đường Lý Văn Phức hay đường Lê Quang Đạo thì tất cả những buổi ký kết trọng đại đó đều tạo cho người ta một cảm giác rôm rả, phấn chấn.
Phấn chấn từ thành phần những người tham dự, với đầy đủ các quan chức cấp cao VFF như Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ, rồi các PCT chuyên môn, PCT truyền thông, các nhà tài trợ tăm tiếng và các nhà báo, các phương tiện truyền thông qui mô lớn. Nhưng riêng lễ ký với tân HLV trưởng ĐT Hoàng Văn Phúc vừa rồi thì khác. Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ vắng mặt. Các PCT chuyên môn Phạm Ngọc Viễn, Phạm Văn Tuấn cũng vắng mặt. Đến PCT tài chính Lê Hùng Dũng - người đang cần "ghi điểm" trong cuộc chạy đua tới vị trí chủ tịch VFF nhiệm kỳ 7 cũng vắng mặt luôn.
Tại sao những nhân vật quan trọng ấy lại đồng loạt vắng mặt? Tại vì trong mắt họ, Hoàng Văn Phúc không phải Calisto, Falko Goetz, Phan Thanh Hùng, hay đơn giản vì thời điểm diễn ra lễ ký kết, họ phải bận giải quyết những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chuyên môn khác có tầm quan trọng lớn hơn những chuyện liên quan đến… sinh mệnh một ĐTQG? Chịu thôi, chỉ biết là hôm đó, đại diện cho VFF còn mỗi PCT VFF Nguyễn Lân Trung và TTK VFF Ngô Lê Bằng, những nhân vật nổi tiếng là thật thà, hiền lành và thường xuyên được VFF "đẩy" ra trong mỗi phi vụ đối đầu cùng dư luận.
Nhưng đây là lễ ký hợp đồng với HLV trưởng ĐTQG cơ mà, chứ có phải là một phi vụ đối đầu với dư luận đại loại như… giải trình nguyên nhân thất bại tại AFF Cup hay giải trình lý do… đền bù hợp đồng cho thầy ngoại như trước kia đâu. Thế thì tại sao, tại sao lại chỉ có ông Trung với ông Bằng rồi… chấm hết?
Chịu, không biết đâu mà lần!
2. Những ai gắn bó với các lễ ký kết HLV trưởng ĐTVN từ năm 2008 đến 2012 đều thấy giữa "người ký" và "người được ký" luôn diễn ra những màn tung hứng hết sức vui vẻ, phấn chấn, khiến người hâm mộ bóng đá nước nhà có thể nhìn vào đó mà vững vàng đặt niềm tin. Chẳng hạn như năm 2008, sau khi Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ hết lời ca ngợi trình độ và kinh nghiệm bóng đá Việt Nam của HLV Calisto rồi bảo: "Trong mắt tôi, Calisto là thầy nội, chứ không phải thầy ngoại" thì ngay sau đó Calisto tiếp lời: "Vì rất hiểu BĐVN nên tôi hứa sẽ OK9 đã banh một lối chơi riêng cho ĐTVN, khiến người hâm mộ hài lòng".
Cũng trong lễ ký kết đó, khi một phóng viên hỏi vui vẻ: "Ông Calisto ơi, ông nghiện thuốc lá nặng, giờ ông có cai thuốc không đấy?" thì cả hội trường ồ lên, cả Calisto cũng ồ lên trước khi vui vẻ đáp lời: "Yên tâm nhé! Trước có khi một ngày tôi hút một bao. Nhưng giờ một ngày tôi chỉ hút vài điếu thôi - tôi hứa đấy".
Đến năm 2011, khi lại là Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ mớm lời: "Falko Goetz là thầy ngoại tốt nhất mà BĐVN từng có được" thì ngay sau đó nhà cầm quân người Đức đã vững vàng thể hiện triết lý huấn luyện của mình, rồi nhấn mạnh: "Trong đội bóng chỉ có một ngôi sao, đó là ngôi sao trên ngực áo mỗi người". Đến khi cánh báo giới hỏi Goetz: "Cầu thủ Việt Nam nhỏ con lắm, liệu có thể đá bóng giỏi được không?" thì Goetz trả lời cực kỳ sắc bén: "Bạn hãy nhìn thật kỹ Messi (cầu thủ của CLB Barcelona - PV) mà xem, và bạn hãy trả lời tôi: cậu ấy có cao to không? Chắc chắn là không rồi. Thế thì tại sao cả thế giới lại nhìn cậu ấy như một thiên tài xưa nay hiếm?".
So với lễ ký của Calisto hay Falko Goetz, lễ ký của Phan Thanh Hùng không có được nhiều câu tung - hứng thú vị như thế, nhưng khi bị một phóng viên cật vấn về việc liệu có quá sức không khi vừa phải dẫn HN.T&T lẫn ĐTQG và ĐT U.23 QG, ông Hùng cũng hóm hỉnh, bất ngờ đáp trả: "Các bạn yên tâm đi. Tôi hơn 50 tuổi rồi, nhưng vẫn còn khoẻ lắm. Ngày nào tôi cũng chạy, nên chân tay cơ thể săn chắc lắm. Tôi sẽ làm tốt tất cả những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mình được giao". Sau khi nghe ông Hùng nói thế, cả hội trường vỗ tay rào rào.
Nhưng lễ ký hợp đồng với HLV Hoàng Văn Phúc vừa rồi thì tuyệt nhiên, tuyệt đối không có những tiếng vỗ tay rào rào và những màn hỏi - đáp phấn chấn như thế nữa. Lần này chủ yếu là các quan chức VFF và HLV Hoàng Văn Phúc tự nói, mà cũng chỉ nói rất chung chung về chuyện mục tiêu SEA Games, chuyện tiêu chí, thành phần ĐT, chuyện ông Phúc rồi sẽ trở thành một HLV lâu dài của VFF ra sao. Cả buổi lễ, từ màn ký hợp đồng, tặng hoa, phát biểu, hỏi đáp kéo dài đâu chừng…15 phút. Nó nhanh đã đành, nhưng trong thời buổi gấp gáp, hối hả này, không ai trách cái nhanh. Người ta trách cái buồn, cái đìu hiu, vắng vẻ của một sự kiện mà lẽ ra phải…tột đỉnh vui tươi.
Theo nhận xét của nhiều phóng viên thì đây chính là lễ ký hợp đồng HLV trưởng ĐTVN buồn bã nhất mà họ từng chứng kiến xưa nay.
3. Ai cũng biết, HLV Hoàng Văn Phúc lên làm HLV trưởng ĐTVN trong bối cảnh VFF đã việt vị hoàn toàn trong việc mời các ông thầy trẻ như Lê Huỳnh Đức (Đà Nẵng), Nguyễn Hữu Thắng (Sông Lam) hay Hoàng Anh Tuấn (Hải Phòng) ngồi lên ghế nóng. Và ai cũng biết so với Lê Huỳnh Đức hay Nguyễn Hữu Thắng - những người thành danh từ khi đá bóng đến khi làm công tác huấn luyện thì HLV Hoàng Văn Phúc - người mới chỉ chứng tỏ cái "duyên nghề" ở những ĐT trẻ QG khó có thể sánh bằng ở phương diện kinh nghiệm chiến trường.
Rồi người ta lại biết, thời điểm VFF ký hợp đồng với HLV Hoàng Văn Phúc là thời điểm mà một nhiệm kỳ cũ sắp qua đi, và chỉ vài chục ngày tới đây thôi, một nhiệm kỳ mới - một ông chủ tịch VFF mới - một đội hình đội ngũ mới sẽ hiện hình. Có phải từ chính từ những lý do chủ quan, khách quan như thế mà lễ ký hợp đồng HLV trưởng ĐTQG với ông Phúc đã trở thành lễ ký hợp đồng HLV trưởng ĐT vắng lặng nhất, buồn bã nhất xưa nay?
Nếu đúng là như vậy thì xin có vài lời chia sẻ với thân phận của một ông HLV phải "nhiếp chính" trong bối cảnh đại cuộc giao thời. Nhưng biết đâu trong cái rủi lại có cái may? Trong một nền bóng đá mà rất nhiều những sự khởi đầu rềnh rang hoan hỉ phần lớn đều phải trả giá bằng một đoạn kết đắng ngắt thì một khởi đầu đắng ngắt có khi lại hứa hẹn một đoạn kết vàng son?
Thôi thì cứ nghĩ như vậy đi, để ít ra còn thấy những "ý nghĩa tích cực" trong khoảng 15 phút nhàn nhạt, 15 phút trầm buồn mà một triều đại đã chính thức khởi đi…
| HLV ĐT hay HLV Liên đoàn? Khác với người tiền nhiệm Phan Thanh Hùng, ông Phúc không chỉ có nhiệm vụ làm HLV trưởng ĐTVN, mà còn có nhiệm vụ làm HLV của VFF nói chung. Với nhiệm vụ này, có thể hiểu rằng đến một lúc nào đó, nếu các quan chức VFF thấy ĐTVN cần một HLV khác tài năng hơn, khả năng ông Phúc sẽ phải nhường ghế HLV ĐT để đảm nhiệm những vị trí khác. Ông Phúc trước đây từng giúp VFF nắm các ĐT U.16, U.19 rồi U.22 QG và được đánh giá là một HLV rất mát tay với bóng đá trẻ nước nhà. Chạnh buồn hay không? HLV Hoàng Văn Phúc là một con người rất, rất ít nói. Mà nếu có nói ông cũng chỉ nói với một âm vực nhỏ nhẹ đến tối đa, và nói rồi thì bao giờ cũng nhoẻn miệng… cười một cái. Riêng về nội dung những câu nói, ông Phúc dĩ nhiên không phải mẫu HLV có thể nói "những câu chết người" như Lê Thụỵ Hải, cũng không phải là HLV có thể "nói ra lửa" như Lê Huỳnh Đức hay Hoàng Anh Tuấn. Thế nên trong rất nhiều trường hợp, nghe ông Phúc nói, người ta khó có thể cảm nhận được ông đang vui hay đang buồn, đang thích hay đang không thích. Cũng chính vì hiểu được tính cách này, và cũng vì ngại đụng chạm tới những vấn đề có thể được coi là "nhạy cảm" hoặc "kiêng kỵ" nên không phóng viên nào hỏi ông về cái "tâm trạng thuyền trưởng" trong một "lễ ký buồn". Trong một lần hiếm hoi tâm sự với chúng tôi, ông Phúc từng tâm sự đại loại rằng ông không phải là người quá để ý và chú trọng đến vấn đề hình thức. Có thể vì "không quá để ý và chú trọng đến hình thức…" mà ông sẽ không đến mức phải chạnh buồn như những gì mà nhiều phóng viên lo ngại cho ông sau cái lễ ký hợp đồng có một không hai ấy? |