Hồi 1954, gia đình tôi dọn về con ngõ nhỏ thuộc số nhà 111 Khâm Thiên. Tôi hay được cô Thảo bán bánh nếp đọc thơ Trần Huyền Trân (1913-1989). Cô kể ông Trân ở khu Cống Trắng từ cái đận các nhà hát cô đầu còn nỉ non suốt đêm cơ. Nghe mãi tôi cũng thuộc mấy câu: "Tôi ở lều gianh Cống Trắng này/ Chạnh lòng cá nhảy với chim bay/ Đêm sầu kẽo kẹt ngư bà thức/ Giăng phải hồn tôi một lưới đầy" (Mưa đêm lầu vó-1938).