Bruce Weigl: Phục sinh lòng mình bằng tình yêu Hà Nội
“Sự mê đắm của Hồ Gươm”, hay những vun vén âm thầm cho tình yêu Hà Nội, của một thi sĩ mê đắm “trong cơn cuồng quay của thời gian”...
“Sự mê đắm của Hồ Gươm”, hay những vun vén âm thầm cho tình yêu Hà Nội, của một thi sĩ mê đắm “trong cơn cuồng quay của thời gian”...
“Mỗi chúng ta chẳng thể nào đi xa/ khỏi nụ cười cay đắng/ của mụ đàn bà quê mùa/ ngồi u buồn kéo sợi bên song...” (Những dòng sông). Tôi coi bốn câu thơ hồi cố u buồn khắc khoải, đỏ mọng “nỗi đau và tình yêu” này như một đề từ cho cả tập thơ “Phục sinh”. Còn với tôi, là để định hình một con đường bước vào thế giới nội tâm của Đào Quốc Minh.